“Không sao, không sao, chờ ta một lát.”
Sa Nhị Cẩu khom người, vội vã chạy ra sau một gốc cây lớn bên cạnh thay quần áo, lén la lén lút như kẻ trộm.
Lý Hoàn lúc này xem như đã hiểu vì sao nhi tử mình lại chán ghét Sa Nhị Cẩu đến thế. Quả thật y dính người như miếng cao da chó, gạt mãi không ra, lại còn thô lỗ vô phép, giữa thanh thiên bạch nhật mà dám cởi trần phơi phới như vậy.
Cùng ở chung một Trúc đường, tiểu tử hoang dã này đúng là rất dễ kéo thấp thể diện.




